Câu mệnh lệnh, câu yêu cầu, câu đề nghị, lời khuyên, v.v. trong lời nói gián tiếp thường được tường thuật lại bằng động từ nguyên mẫu có to (to-infinitive) hoặc tân ngữ + động từ nguyên mẫu có to (object + to-infinitive).
1. Câu mệnh lệnh và câu yêu cầu (Orders and requests)
Để chuyển câu mệnh lệnh, câu yêu cầu từ trực tiếp sang gián tiếp ta làm như sau:
- Dùng động từ tường thuật ask hoặc tell.
- Đặt tân ngữ (object) chỉ người nhận lệnh hoặc người được yêu cầu sau động từ tường thuật.
- Dùng dạng nguyên mẫu có to (to-infinitive) của động từ trong câu trực tiếp. Trong câu phủ định, not được đặt trước to-infinitive.
- Đổi các đại từ, tính từ sở hữu và bỏ từ ‘please’ (nếu có).
| S | + asked/ told | + O | (+ not) | + to-infinitive |
|---|
Ex: ‘Stay in bed for a few days,’ the doctor said to me.
-> The doctor told me to stay in bed for a few days.
(Bác sĩ bảo tôi nằm nghỉ vài ngày.)
‘Please don’t tell anybody what happened,’ Ann said to Jim.
-> Ann asked Jim not to tell anybody what had happened.
(Ann yêu cầu Jim đừng nói cho ai biết những gì đã xảy ra.)
‘Would you mind turning the music down?’ He said to his neighbors.
-> He asked his neighbors to turn the music down.
(Anh ấy yêu cầu những người hàng xóm vặn nhỏ nhạc.)
- Cấu trúc ask + to-infinitive hoặc ask for + noun phrase cũng có thể được dùng.
Ex: ‘Can I see your driving licence, please?’ the policeman said.
-> The policeman asked to see my driving licence.
(Viên cảnh sát đòi xem bằng lái của tôi.)
‘Can I have some brochures, please?’ Judy said.
-> Judy asked (the travel agent) for some brochures.
(Judy hỏi xin [nhân viên du lịch] một vài tập quảng cáo.)
- Câu mệnh lệnh hoặc câu yêu cầu cũng có thể được tường thuật lại bằng một mệnh đề.
Ex: The doctor told me (that) I had to stay in bed for a few days.
He asked his neighbors if they would mind turning the music down.
